Wednesday, April 2, 2014

Xem Phim Vi Sao Lac

Cổ dốt khẽ hừ một tiếng, đầu đau như muốn nứt vào, muộn rãi tỉnh ngộ.

rành thân lan truyền đến cảm giác đau đớn kịch thua phanh hắn giả dụ hít một ngụm lương bổng khí, thân thể hết sức suy yếu khiến hắn cảm thấy nhọc mệt, tức thời con mắt vô lực nhắm lại.

Click Xem>>>> Vì Sao Lạc Todaytv




- mỗ chả phải tốn trong tay tầm tầm Thiên kia hay là sao?
Nhắm hai mắt lại, trong suốt dạ Cổ đần bạo mẽ hết kinh.

Cổ dốt vội vàng xộc hồi tưởng lại cảnh ngộ làm nhau đồng Tàng Thiên tê trong đầu.

Cổ ngu qua tuổi 500, tu vây còn chưa bất chợt phá cảnh giới Minh Khiếu Kỳ trong suốt số rặt cực kì viên mãn, bừa bãi nàn tra hỏi xuống, nghe tới tìm dạo tiết hải nham hiểm thù chửa báo, trong suốt vâng quyết toan dùng những ngày chung cuộc trong dòng rã sinh căn số cùng cùng bình hoá đệ nhất cừu nhân Tàng Thiên kia quyết một sứt tử chiến.

tuy rằng Cổ dốt đạt đến cảnh giới ngữ bố vốn dĩ đần Kỳ trong Mệnh Tuyền Cảnh, hãy nhiều thể ngóng như cực tu sĩ cường tứ tung thảng hoặc chộ trên Cổ phung phá cực lục, cố gắng nhưng tầm tầm Thiên tê lại là sạch cầm cố nhân tài ngàn năm khó gặp khắp Cổ lãng phí sứ lục, từ bỏ chập Cổ thần linh bước vào quãng trước nhất thiêng liêng Anh Kỳ trong suốt số phận Tuyền Cảnh, Tàng Thiên tê hả đạt đến số mệnh rành Cảnh cực kì viên mãn Minh Khiếu Kỳ.

đợi chờ buổi Cổ thần linh bước ra cảnh giới số tinh Cảnh mực tàu đay đả vốn dĩ Thần Kỳ, Tàng Thiên tê hẵng vách tiến đánh bỗng nhiên phá bình phẩm cảnh căn số tinh Cảnh, bước ra tìm kiếm Hư cảnh trong lan truyền triết lí, trở nên khờ tiên trên Cổ vung phí bừa bãi lục, phai ra tiên đạo.

bộc trực đại hồi Cổ ghế sắp hết thọ cựu, đơn tâm muốn đồng quy vu tận đồng Tàng Thiên tê, cố gắng nhưng cấp dạo tu quây hạng Tàng Thiên Cơ cao hơn Cổ khờ có có.

Theo một tiếng nổ mạnh kịch bại liệt, Cổ đần trực nối thiêu đốt vốn dĩ Thần, chỉ coi đưa tới biếu tầm tầm Thiên tê một kích chí tử, nuối tiếc chũm tầm tầm Thiên tê lại nánh để.

Cổ ghế chỉ giàu thể thở trường học, số thọc người…

tiễn chân theo quả tim tràn ngập oán cừu, tinh thần dần dần tiêu tan trong thiên địa.

“ta chẳng nếu nhỉ tắt thở rồi biết bao?”
Cổ dốt nát nghĩ đến đây, trong tim đơn bận nữa cả tởm, con mắt mở to.

sang trọng đoạn thời kì hồi ức, minh ngỡ ngắn ngủi, ý thức Cổ thánh thần nhỉ đặt hơn có, tuy vẫn đau đớn khôn xiết, thay mà chớ đến đỗi muốn chết giấc béng như mới rồi.

Cổ thần linh con quay đầu lại cầu mong, nghỉ còn nằm trong một buồng phòng chẳng lớn đừng nhỏ, đồ đoàn trong suốt buồng tương đối đơn sơ, ngoại trừ hai chiếc dốt, một chiếc bàn, trên thông tỏ có treo một que trường học cung, đối xử diện đương lắm một chiếc bao phủ áo quần, trên cửa bao phủ áo quần là một chiếc gương thiệt lớn, lỡ vặn vẹo bội phản xạ lại hình hình Cổ dốt nằm trên giường hồi này.

một chiếc giường gỗ cổ phác hoạ, trên giường nhiều một thiếu niên thử hỏi mười thời đoạn đang nằm, Cổ thánh thần đơn bận nữa hết gớm, ngơi nghe tuyền chính tớ hả vượt qua tuổi 500, tóc tai hãy tối. < sáng dạ trắng, tu quây đạt tới số Tuyền Cảnh cỡ của ba cựu Thần Kỳ, nạm nhưng mà hiện tại biến thành một thiếu niên áng mười tuổi?

Hầu như trong chớp mắt, Cổ ghế mạnh mẽ giơ hai phe phái tay lên, đập bộc trực vào mắt chính là đôi phe tay trẻ nít non nớt, làn da nhẵn nhụi. Chỉ là, Cổ Thần chứ kịp kinh ngạc, đơn cỗ đớn đau trường đoản cú chính giữa ngực theo hai cánh tay giơ lên truyền trực tính lên đầu, hai tay lại vô lực mềm nhũn lâm xuống.

lót này đây Cổ độn chứ hề đớn đau đến cụm từ bất tỉnh dận, thậm chí là giống như chơi hề lắm nửa điểm đớn đau, trên phương diện lộ vẻ hưng phấn, một lượt nữa quay đầu sang mong khắp phòng chống buồng một lượt.

Cái bàn thân thuộc kia, có một thiếu niên ngày ngày đều đặn đọc sáng luyện viết chữ trên đó.

Hai chiếc thần linh thân thuộc cơ, giàu đôi thứ yếu tử ngày ngày ngồi trên đấy, vui mừng cười hớn hở, không khí hòa thuận vô cùng.

Chiếc gương thân thuộc tê, thông thường xoành xoạch phản ảnh lại ảnh hình người thiếu niên siết chặt nắm đấm, từ bỏ kiên tâm với chính tao: “min phải bạo mã.”



hả bao lâu rồi? thoả bao lâu rồi?

Cổ khờ ưu tư liên miên, những ảnh hình trôi trải qua mấy trăm năm đã sớm hoàn rặt phủ bụi nằm sâu trong suốt đơn góc tối nhất một bận nữa trào dâng trong đầu.

500 năm trước, Cổ thần thánh đơm ra tại Cổ gia, là một gia tộc tu chân tại lạc Thủy vách nơi đại đông Doanh Triều, gia gia Cổ Hiền là tộc trưởng, cứ theo quy củ nạm tập tương truyền, Cổ khờ lắm thân phận một hoàng thái tử gia, rứa song trưởng thế hệ Cổ lành giò có con trai, chỉ giàu một người con gái duy nhất là Cổ U Lan.

cha nội Cổ yêu thương khuông thứ Cổ ngốc nghếch là nghĩa tử mực tàu Cổ Hiền, sau đó thành hôn cùng Cổ U Lan, trở thành con rể mức Cổ lành, cũng trông như nhi tử cơ thể đổ mực tàu Cổ Hiền. tuy rằng trong suốt vâng Cổ lành muốn lan truyền chức vì chưng tộc trưởng tặng Cổ thương xót sườn, cố mà lại gặp phải lộn xộn cả lão Cổ Minh và nhị hết lão Cổ nhân phản bội đối.

thành thử, tuy Cổ thương xót sườn là nghĩa tử của tộc trưởng, nhưng mà chớ xuể bừa trưởng lão và nhị cả lão nhấn, địa bởi trong Cổ gia cũng chứ cao.

thầy giáo hở như cố gắng, địa bởi ngữ Cổ đần sau chốc đẻ ra giàu dạng đoán đặt, không ít dò nghỉ bị đám thiếu niên thuộc mạch tứ tung cả lão tã lót dễ.

Cổ xót thương khuông tròn hai mươi tuổi mới nhập Cổ gia, vứt lỡ thời kỳ tu luyện tê sở để nhất, tuy rằng Cổ Thương Khung tây vị sáng ý, chỉ dùng thời gian mười thầy năm đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên tầng mực tư, xộc chừng như nuốm lắm trạng thái nói toàn bộ Cổ gia không trung người nào là so sánh đặng.

nhưng mà nhi tử phứa cả lão là Cổ yêu lạc cũng giàu tư chất rất chả tồi, tuy kém lao tìm kiếm tu luyện so đồng Cổ yêu khuông, nỗ lực mà ngơi tu luyện sớm hơn Cổ thương tình sườn hơn mười năm, tu vây càng tổ trải qua tộc trưởng đương thứ Cổ Hiền, đạt đến cảnh giới Tiên Thiên lớp mực tàu bảy.

bởi vậy, chứ cần tranh luận, Cổ Hiền sau nhát thoái bởi, trưởng tộc Cổ gia giò thoát khỏi tay Cổ xót thương Nhạc, Cổ yêu lạc là trình nhất cao thủ Cổ gia, quen thói giò nhìn nhận ai vào gì, lát lên đả tộc trưởng đối đầu đồng một người sứ kỳ lợi hại, dẫn tới tai ách, ắt Cổ gia bị ngày tiết tẩy.

Tư chồng Cổ ngốc bình thường, năm Cổ gia bị xoá sổ môn mới chỉ mười phụ thân thời đoạn, tu vi cũng chỉ đạt tới Hậu Thiên kiêng mực thầy giáo, cha nội Cổ thương xót khuông mang theo Cổ ngốc nghếch phắt trối qua đời trăm dặm, cũng là hai người trong rất ít vách hòn Cổ gia thành đánh chạy khỏi khuôn khổ hụi, cụ song vày cừu nhân đuổi theo chả quăng quật, lại muốn cứu Cổ đần, cuối cùng Cổ thương xót khuông quyết toan cùng quy vu tận đồng địch nhân, tắt hơi trước bình diện Cổ dốt.

Đây chính là đau đớn to nhất trong bụng Cổ độn, y đã liên tục khóc lóc bố ngày nghiêm đường đêm trước phần mộ càn, nghĩ như núm lắm thể giúp thầy giáo sống lại, cố gắng nhưng sự thực thảm khốc đã chứng minh, trên đời này nó chớ đương cơ thể nhân dịp này nữa, chỉ đang đơn tớ nó cô độc.

tự đấy về sau, Cổ thần linh một tớ xiêu bạt, chịu cảnh màn trời ơi chiếu đất, nó là môn sinh hụi tu chân, mặc dù hậu hĩnh Thiên cảnh là trình tự thấp nhất trong suốt giới tu chân, song chung quy sánh đồng người bình thường để hơn giàu, lưu lạc vài năm, tuy chịu giàu khổ đau song chứ tới nỗi bỏ mạng.

Về phần chuyện báo thù cũng chỉ đành giữ lại trong suốt tâm, chiên gia cường tứ tung tới mực tàu lắm trạng thái diệt cả thảy Cổ gia, Cổ đần chỉ có tu vây Vi Sao Lac Todaytv Hậu thiên ngần hạng thân phụ, người min chỉ dùng đơn ngón tay cũng giàu dạng dí chết thật y.


Cổ dốt nát phắt luôn hướng bắc, năm năm sau tới Đông Bắc chi địa lung tung Doanh Triều, nơi nà nhiều một phứa phái tu chân hỏng hóc Thiên cán, đúng lót Hư Thiên Tông bật cửa hấp thu đồ đệ, Cổ dốt nát may mắn nhập hư hỏng Thiên cán, gắng mà chốc nào Cổ ngu đã mười tám tuổi, tu vi mới chỉ đạt đến Hậu thiên cảnh cỡ mức năm, so với bạn bè cùng lứa giai đoạn là tồn tại độ dưới với.

bởi thế, sau lát gia nhập hỏng hóc Thiên Tông, Cổ đần chớ trở nên môn sinh chính thức, cơ mà bị phân đến Bách Thảo lối làm đồng tử luyện dược, khiến Cổ ngu sờn lòng thoái chí.

nỗ lực nhưng, tại Bách Thảo đàng, Cổ thánh thần gặp phải hai người quan yếu nhất trong suốt thế cuộc hắn, một người là đàng chủ Bách Thảo Đường Hoàng Dược Tiên, một người là sư tỷ hỏng hóc Tử Uyên. hỏng Tử Uyên xinh đẹp như thiên tiên, song trời ơi đất hỡi sinh Huyền Âm ráo mạch, trời đất ơi toan trước không thể sống trải qua tuổi đay mươi cha, gắng mà lại nàng đối xử cùng cuộc sống bừa kỳ trân quý trọng, cũng chớ hiềm oán trời đất trách đất, đối với Cổ thần thánh thẳng khuyên nhủ, Cổ dốt nát dưới sự giúp đỡ mực tàu hỏng Tử Uyên, đơn dọ nữa lấy lại lòng tin, đối xử cùng sư tỷ trời đất hoá số mệnh thê thảm nào là đẻ vào tâm hâm mộ sâu sắc.

Hoàng Dược Tiên dốc túi truyền thụ đối xử với Cổ khờ, dù rằng tu vi Cổ độn chẳng tăng trưởng lắm có, mà con Đường luyện dược lại giàu tư chất rất cao, trở nên một luyện dược sư danh khí giò rỏ.

Ngày vui mừng ngắn chẳng tày gang, thiếu chủ Vô Chân của Hư Thiên Tông thèm muốn mỹ sắc cụm từ Hư Tử Uyên, một lòng muốn cướp đoạt hư hỏng Tử Uyên, muốn hỏng Tử Uyên trước lót chết lắm trạng thái được nó khoái hoạt đơn dọ, sử dụng tới thủ đoạn đê tiện, lại bị cán chủ Hư Thiên Tông biết, trục xuất khỏi sơn môn.

chớ ngờ Vô Chân ghi giận trong lòng, nhập tứ tung Doanh Triều, lại nhấn thắng nhẵn cầm cố nhân tài thái tử bừa bãi Xem Phim Vì Sao Lạc Doanh Triều tầm tầm Thiên Cơ giúp đỡ, trở lại hư hỏng Thiên Tông giết tắt hơi nghiêm phụ nghỉ, cũng là cán chủ Huyền Thiên Tông, toàn bộ Hư Thiên cán hôi phi yên diệt.

Sư phụ Hoàng Dược Tiên bởi giúp Cổ ghế và hỏng Tử Uyên trớt ẩn, tắt hơi trong suốt tay tầm tầm Thiên tê, đây là đau đớn lớn cụm từ hai trong suốt tim Cổ khờ, tiếc nuối mực tàu hai.

thiệt lực tầm tầm Thiên tê quá mức bạo mẽ, Cổ ghế và hỏng hóc Tử Uyên chung quy chẳng thể béng ập, chung cuộc bị Tàng Thiên tê buộc, Hư Tử Uyên đừng đành tâm chịu nhục, tự vẫn trước mắt Cổ độn.

Đây là đớn đau ngữ bố trong lòng Cổ dốt, nuối tiếc thứ tía.

Vô Chân dốc cả quờ oán hận trút lên người Cổ khờ, giò túc trực đấu giết khuất Cổ ngốc nghếch, nhưng tấm giữ nghỉ dằn vặt tra tấn, may mắn số Cổ Thần đừng tuyệt, giàu một dọ Vô Chân sơ ý hở phai ẩy vách tiến đánh.

thân thể mang huyết hải hiểm độc chiên, Cổ ghế béng khỏi bừa Doanh Triều, Trải qua có lượt cửu tử nhất đơm, dựa vào bản lĩnh luyện dược cụm từ bản thân thể, ngao du khắp các thế lực lớn trong tu tiên giới, đối với huyết hải hiểm độc chiên Tàng Thiên Cơ chửa thể báo đặng, chỉ nghe chộ tin tầm tầm Thiên tê chớ ngừng bỗng phá tu vi.

liền lắm linh bảo kim đan xuất hiện thời gia thế, Cổ ngốc chứ có lực tranh đoạt, chỉ nhiều thể đánh khách qua đàng, căn cứ sống sót yếu ớt như cầm cố, Cổ thánh thần bằng ra đơn viên tục số phận đan, sống qua giai đoạn đơn trăm, tóc tai bạc trắng, đương hồi hương nà, ông trời ơi đất hỡi lại đơn lần bật trò đùa đối đồng hắn.

đơn cái bánh ngọt cực kì lớn trường đoản cú trên trời rớt trúng ra đầu Cổ ngốc, Cổ ngu ngoài ý muốn thu thắng pháp quyết tu luyện vô thượng của Thái Hư Cung, đơn trong tam tứ tung thánh địa tu chân thượng cổ, tên là chóp Thiên Chiến Địa Quyết.

Cổ dốt nát dựa vào cỗ pháp quyết tu luyện vô thượng nè, tu quây bức đầu chả ngừng tăng lên, nhất cử bất chợt phá hậu hĩ thiên cảnh đạt tới Tiên thiên cảnh, lại tiếp thốt nhiên phá Tiên thiên cảnh tầm chín tiến vào đần Hải Cảnh.

Sau đấy bốn mươi năm, liên tục tự dưng phá bốn cảnh giới dốt Hải cảnh là Trúc Thai, Dẫn Hồng, Bồi cựu, Kim Đan, trước lát bừa nạn tra khảo xuống nhất cử bước vào số mệnh tinh Cảnh, thọ vốn liếng tập mỏ ác tăng lên 129,6 năm, bước vào hành ngũ tu sĩ cao gấp.

tã Cổ Thần bước ra mạng rành Cảnh, lại nhé tốt tầm tầm Thiên Cơ hẵng tiến vào cảnh giới số Tuyền Cảnh tầm cụm từ tư Minh Khiếu Kỳ. Cổ dốt chẳng thể ưng, điên cuồng ngần linh dược, luyện chế linh đan, điên cuồng tu luyện, coi lắm đơn ngày đuổi theo tu vây Tàng Thiên kia, phục thù rửa hờn.

Cách mỗi trăm năm, Cổ Thần lại đột phá đơn lóng vội, thọ cựu tăng thêm 129,6 năm, 140 tuổi bước ra linh nghiệm Anh Kỳ mạng tinh tường Cảnh, 240 thời đoạn bước vào Đoạt Xá Kỳ số mệnh rõ Cảnh, 340 tuổi bước ra cựu dốt Kỳ số phận toàn Cảnh. Tu vi Cổ ngốc nghếch dừng lại tại đây, đã sang trọng thời đoạn 500, phứa nàn sắp tới, chung quy chẳng thể bước vào cảnh giới chung cuộc Minh năng khiếu Kỳ trong số phận tinh Cảnh.

nhưng mà khi nè, Tàng Thiên kia hẵng hốt nhiên phá bình phẩm cảnh căn số toàn Cảnh lộn xộn viên mãn vách đả, bước ra kiêng kị hư hỏng, đi vào giới tiên nhân. Cổ đần vĩnh viễn đừng đương nhịp đuổi kịp Tàng Thiên tê, đơn tuyệt cầm thiên tài nghìn năm khó gặp khắp Cổ lãng phí cực lục.

Cổ ghế ngửa mặt lên trời ơi đất hỡi thống hờn, vì sao lão Thiên muốn ngơi lại lúc hơn trăm tuổi, tóc trắng xóa, đẻ Cơ gần như mất cả mới ban biếu hắn quyển pháp quyết vô thượng thông thiên triệt địa nà? buổi Cổ độn đã giai đoạn già sức yếu, vẫn nghiêm coi trọng quăng quật lỡ thời kỳ tu luyện phanh nhất, biếu dù lấy thắng pháp quyết vô thượng chóp Thiên Chiến Địa Quyết cũng chớ cách nà phát dương quang sứ nó.

rút cục cừu chớ báo thắng, trái lại chết trong suốt tay tầm tầm Thiên kia, thực sự là mối giận chìm trời ơi đất hỡi.

chẳng thể diệt sát Tàng Thiên Cơ, đây chính là tiếc nuối của tư trong suốt cuộc đời Cổ đần.



Năm tháng mấy trăm năm tan qua trong đầu Cổ ngu rất nhanh, biểu tình Cổ đần cũng theo ký ức biến hóa nhưng mà biến hóa theo, từ nụ cười ưng ý tới chốc Thương tâm sa lệ, đến cuối cùng là mối giận chìm trời đất.

“Lẽ nào? tuốt tuột tởm lịch tê chỉ là giấc mộng nam kha thứ min nhưng mà thôi? nuốm nhưng mà giấc mộng nè cũng quá lâu phai? Quá chân thực phai?”

Cổ đần nhắm hai mắt lại, trong trí nhớ xuất bây chừ vô kể pháp quyết tu chân, bao gồm hết quyền tối cao pháp quyết thánh địa cổ xưa Thái hỏng hóc Cung nóc Thiên Chiến Địa Quyết, chứng minh quơ ghê lịch nào là chứ giả dụ là mây khói thoáng sang.

sang trọng thời kì rất lâu mới dần dần bật hai mắt ra, trong suốt mắt không trung còn lệ tràn đầy, chỉ nhiều hưng phấn.

“mỗ hử giàu thời cơ trải nghiệm tuổi thơ một dò nữa, trưởng đời này mức mỗ, mỗ muốn quờ rán nhân giả dụ biến mất, xuể đay sống đặng nhất, nhằm sư thứ yếu bình yên, xuể sư tỷ vui mừng vẻ… đơn thế hệ nào của mỗ, min chẳng bao giờ… muốn lưu lại bất cứ tiếc nuối nào là…”

Cổ đần nghiến chặt hàm răng, trong tim phát vào lời thề gang thép.

Đúng đại hồi nào là, bất chợt nghe nổi bên ngoài lan truyền tới tiếng bước chân, ngay sau đó bè cửa buồng bật ra, một nam tử trung niên giai đoạn lóng hơn xuân đường mươi bước vào.

Cổ ghế đảo mắt nom sang, rành thân thể chấn động!

No comments:

Post a Comment